Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2014

Thứ Hai, 17 tháng 11, 2014

Yêu thương biết để đâu?

ngày thứ ba đã gần trôi qua và him vẫn không thèm nhắn tin làm hoà. cũng chẳng biết nữa, đó là câu nói tự nói bữa giờ. nhiều khi con tim muốn nói hay liên lạc đi, rồi não lại bảo thôi người ta kêu cần vài ngày để hít thở không khí thì để người ta thở vài ngày. rồi vài ngày là mấy ngày? đó là cảm giác mà đứa nào yêu cũng nói rồi sẽ quen thôi. đó giờ toàn yêu đơn phương nên chưa hiểu hết cảm giác đó, đợt này thấy cảm giác đó mệt mỏi hơn bản thân tưởng tượng. hồi chiều vào gyms đạp xe tới mức heart rate lên tới 180, người nóng bừng và ít nhất dopamine cũng được sản xuất trên não nhiều hơn bình thường, để thấy đỡ hơn cảm giác. mình viết vậy thôi chớ mình cũng không thấy buồn nhiều, chỉ có hôm vô tình biết bị chặn fb thấy shock shock, còn lại vì cũng chưa có gì bad lắm xảy ra tới nỗi phải khóc hay tự kỉ gì đó. nói thiệt nhiều khi mình tự hỏi, có khi nào ngay cơn sóng đầu tiên trong chuyện tình cảm đầu đời mà tụi mình đã không thể bền nên bad thing tới hay không? mình nghĩ cũng có thể lắm chứ. tình yêu thì phải có niềm tin, khi niềm tin đó có vấn đề thì chuyện gì cũng có thể xảy ra. mình vẫn tin, tin nhiều, còn phía him, niềm tin đó có còn vững không?






Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2014

dạo này đang đi lâm sàng môn khó nhất của năm học thứ năm, nội thần kinh. 1/4 thời gian đã trôi qua, bài vở như một chồng núi cao trước mắt, công nhận, môn này khó thiệt, đọc một đoạn mô tả đường dẫn truyền cảm giác sáng giờ phải đọc đi đọc lại tới lần thứ ba mới cảm thấy như có chút gì đó loé sáng. chỉ đang muốn trôi qua môn này thật nhanh, thật trọn vẹn. lí thuyết còn đang mơ màng mà phải dấn thân vào lâm sàng là thấy bế bế. bây giờ cảm giác hơi giống một con cá vàng ngáp ngáp lụm oxi còn lại chút chút trong bể vậy đó.

dạo này bạn bè kêu yêu rồi nên hạnh phúc quá. nói thiệt thì cũng nhiều khi hạnh phúc thiệt, nhiều khi thấy yêu sao hại não quá à. cũng nhiều khi thấy yêu nhiều, cũng nhiều khi tự hỏi ủa hay là mình mới thích nhiều thôi chứ chưa phải là yêu, cũng không biết. một tuần trung bình gặp nhau được một lần, nếu so với đám bạn đang yêu xa thì công nhận là nhiều thiệt, nếu so với những đứa xung quanh thì gặp nhau vậy cũng không phải là nhiều. yêu người hơn mình tới 6 tuổi, nghề nghiệp đang trên con đường định hình, mình hiểu là phải chấp nhận chịu thiệt thòi chút xíu, như việc mổ, trực đêm cho tới việc nhắn tin. mà tình mình thì cũng hơi điên điên, cũng chẳng biết nữa. nhiều khi mình cảm thấy tình cảm mình dành cho ngừoi ta thì quá nhiều, còn hướng ngược lại có thể do ở tuổi người ta yêu sẽ không bày tỏ ra như cách tuổi trẻ như mình yêu, phải cảm nhận chăng? chẳng biết nữa. đáng lẽ hôm nay sẽ gặp nhau nè, rồi nhắn tin gây tối qua cái bây giờ vẫn chưa ai chịu nhắn tin cho ai, về cuộc hẹn chiều nay. thôi kệ.

mình không muốn làm người thay thế. thiệt. mình sẽ hỏi rõ. mà đáng lí ra những chuyện hỏi rõ vậy thì không nên tí nào. thôi kệ. vậy đỡ hơn hại não.

khi nào mới hôn? khi nào mới ôm? khi nào mới nắm tay rải bước? yêu như bạn bè vậy nè.

tháng mười một, sài gòn mưa như thác đổ, cũng chẳng nhớ ở sài gòn mùa mưa kéo dài từ tháng nào tới tháng nào, chỉ là không thích trời mưa. tháng này giống như là để vội vã, để cố gắng, để một tháng cuối năm nhộn nhịp tới chăng?


Thứ Ba, 14 tháng 10, 2014

sweet oct

Tháng mười của mình tới, nhẹ nhàng mà dễ thương quá chừng. Mới hồi hè rồi cũng không nghĩ là mình sẽ có người yêu, ai dè tự dưng cái gì tới nó tới, nghĩ lại cũng thấy tíu tíu. Vậy là giai đoạn lấp lửng mập mờ của mình đã qua, nói như tỉ ku, mình đang ở giai đoạn honeymoon của một chuyện tình. Ờ dạo này vui thiệt, tới nỗi có đứa hỏi yêu vui hông, mình gật đầu cái rụp như một phản xạ tự nhiên vậy đó. Mình đã có những ngày cuối tuổi hai mươi mốt và những ngày đầu của tuổi hai mưoi hai hạnh phúc bên gia đình, bên bạn thân và bên anh :). Ngày cuối tuổi hai mươi mốt, được chở ra tận quận 7 uống trà đào, hihi, lúc hỏi câu trả lời chuyện của tụi mình là gì, người ta mắc cỡ thấy rõ, kêu tự hiểu đi, rồi tối đó về nhà mình phải đắn đo tới 15' cầm điện thoại trên tay để gọi nói về vấn đề đó, thì cũng hiểu từ hồi người ta tặng mình bài hát rồi, nhưng mà thích nghe tận tai hơn. Sinh nhật, khoảng khắc được nắm tay trong rạp tự dưng ngộp thở không nổi lun, lúc đó tay còn bị đơ nữa, cái nắm tay đầu đời. Mà ngộ ghê, mấy lần đi coi phim để tay muốn nhức tay lun mà không thèm nắm, lựa hôm đi coi với đám bạn mà canh me tụi nó không thấy để nắm. Đi chơi cái, tối về viết típ.

Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2014

I'm thankful I found you !


Dạo này cuộc sống dễ thương hết sức, chắc bỗng dưng ở khoảng thời gian gần bước sang tuổi hai mươi hai của mình anh đã xuất hiện :). Công nhận chuyện đừng nhìn đâu xa mà người ta ở gần mình lắm cũng đúng thiêt, hồi đó chưa bao giờ nghĩ tới chuyện bỗng dưng có tình cảm với nhau vậy đâu. Yêu người lớn hơn 6 tuổi, tự dưng thấy cũng khác khác, mình đỡ phải nhiều lúc bánh bèo như hồi thích người cùng tuổi, có giận hờn vu vơ cũng được anh chạy theo năn nỉ :">. Yêu người là đàn anh, còn là giảng viên, tự dưng thấy bản thân cũng phải cố gắng hơn trong việc học, còn bị bắt ép học nữa kìa @__@. Yêu người là bác sĩ ngoại khoa, phải biết là anh cũng bận trực, bận mổ này nọ, nhưng vẫn trân trọng khi tối nào anh cũng ngồi tám hơn một tiếng mặc dù nhiều khi nghĩ trời nói gì nói nhiều nói quài vậy. Khi yêu, con người ta hay cố gắng vì người mình yêu :">. Mình biết, mấy bạn thân mình hơi kì thị những cmt chê bai của ổng, tính người ta vậy thôi chứ cmt vậy không phải chê bai đâu :).

- anh mua mac xài đi tiện lăm.
- anh cũng muốn mà thôi hông có tiền.
- thì đi làm rồi tk tiền đi.
- còn nhiều thứ phải chi lắm. như dẫn em đi xem phim nè, đi chơi nè... ưu tiên những thứ quan trọng hơn.

dễ thương quá :">.
thôi đi học bài tuần sau thi :))

Thứ Năm, 21 tháng 8, 2014

Falling slowly.

Đang thấy bỗng dưng cuộc đời ngập tràn ánh nắng mặc dù mới tuần trước còn tưởng season of broken hearts lại bắt đầu. Là con gái thường hay né tránh, còn tui, đứa con gái đã hai mươi hai tuổi mà chưa có mối tình đầu trong lòng luôn hỏi câu hỏi "ủa vậy là chuyện của mình với ổng là thế nào? phải cặp hay chưa?". Nhưng rồi thôi chưa muốn câu trả lời cho câu hỏi này ở giai đoạn này, vì theo lời cô bạn thân số 2 thì giai đoạn lấp lửng vẫn là vui nhất. Công nhận, bữa giờ chuyện tình cảm nó lấp lửng một cách không thể lấp lửng hơn. Thì cũng có chút xíu tiến triển, chẳng hạn người ta đã chịu rủ tui hang out hay cắt tóc xong send hình khoe tóc mới haha. 
Ok vậy là tui thấy vui rồi.
Mặc dù đang thấy buồn chuyện cô bạn thân số 1, cổ sắp bỏ tui mà đi qua mĩ kiếm chồng...

Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014

mộng hè hai mươi hai

Chắc có lẽ bây giờ cách tốt nhất cho mình là dừng cuộc chơi, cho dù thấy còn biết bao nhiêu câu hỏi cần lời giải đáp. Mình sợ những cảm giác mà sau nay sẽ có thể phải trải qua trong nước mắt ,hoặc những giây nhỏ nhặt trái tim như bị nhồi máu. Cũng đúng, ở tuổi của người người ta bây giờ, không thể quen chơi như tuổi của mình, người ta nghĩ tới mối quan hệ lâu dài, mối quan hệ mà hình thức hoá bởi đám cưới và giấy tờ. Hạp tuổi hay không, tin hay không, cũng chẳng sao. Bản thân mình lúc đầu cũng đắn đo vụ tuổi hợp hay không, nên không trách người ta được, nhưng sai lầm chắc là để tới bây giờ, nhận ra mình thích người ta nhiều chừng nào khi không care vụ hợp hay không. Anh tin hay không, còn thêm vế phụ huynh tin hay không?!!!

Ủa ngộ ghê, đâu tính cưới, tui chỉ mong một mối tình đầu làm tui thấy hạnh phúc mỗi ngày, thấy thật tốt vì ngoài gia đình và bạn bè thân tui còn có một người để yêu thương.  Thà ngày đó anh đừng bắt đầu nhắn tin quan tâm tui hơn, anh đừng hang out lén với tui 2 lần để giấu đám thằng thân con nương, anh đừng rủ tui đi học bài chung, anh đừng vì tui mà thay đổi cách nhắn tin đó giờ, anh đừng nhường nhịn mỗi khi tui nổi tính bánh bèo nhắn tin hay giận, đừng nhắn tin cho tui mỗi ngày để rồi có những ngày a đi mổ hay đi chơi a không nhắn tui lại thấy thiếu thiếu. Và nghĩ, tối tui nói tui thích anh, anh cho tui câu trả lời từ chối đàng quàng chứ không lấp lửng thì bây giờ tui sẽ thấy tui okay hơn. Vì dù gì cũng có yêu đường moẹ gì đâu mà bây giờ kêu có cảm giác giống broken heart.

Rồi giờ sao, bây giờ phải làm thế nào? Anh nhắn tin tui sẽ không trả lời, hoặc tui sẽ trả lời là thôi nếu không hạp tuổi đừng nhắn nhiều cho nhau nữa mất công hiểu lầm. Thà cứ như hồi cách đây mấy tháng tốt hơn, mỗi lần nhắn tin chỉ là rủ đi chơi cả đám, và kéo dài k quá 5 tin mà cụt ngủn.

Mộng hè hai mươi hai giống bị biến mất quá à.