ngày hè năm thứ năm, đang loanh quanh chuẩn bị dự lễ trình luận văn của sư phụ một tiếng nữa, vậy là người dìu dắt mình những ngày mê ngoại khoa chuẩn bị hoàn thành những năm tháng học nội trú, cái thứ mà bao đứa sinh viên y như mình mơ ước có được.
ngày hè năm thứ năm, sài gòn đang sáng nắng rồi chiều mưa, và mình vẫn đang tận hưởng những giây phút tàn tàn trôi của những ngày mà gọi là hè. mình dậy sớm, rồi làm đồ ăn sáng để ăn, thật ra mình cũng chỉ chiên vài cái trứng opla, hay là ra mua miếng heo quay về ăn, rồi mình dọn dẹp nhà cửa, loay hoay giặt đồ hoặc rửa cái chén, mình sẽ ra chợ mua vài củ cà rốt nhỏ xíu, rồi đem về ép uống cho đẹp da, rồi mình sẽ xem một bộ phim mình ưa thích, hay là mình xách xe đi dạo thủ đức với con em, mua một li trà sữa trân châu không đường ưa thích hay ăn một miếng khoai lang chiên. vậy đó, hỏi sao mình không giảm được miếng miligram mỡ nào trong người. ip thì lâu lâu mới vang lên 1 tiếng tin nhắn, nếu không là của tổng đài 090 quen thuộc, sẽ là lác đác tin của hội chị em bên whatsapp, dạo này có thêm tin nhắn của cô Ngũ hỏi về con bé em họ mình đang bị sốt xuất huyết.
ngày hè năm thứ năm, bà ngoại mất rồi. Viết câu này ra, mà thấy lòng mình trống trải như chuyện chưa bao giờ đến. mới hôm nào còn up tấm hình tự sướng với bà lên fb khoe, bà đã ra viện và cười tươi quá chừng. quy luật sinh lão bệnh tử mà, cái chết thì chắc chắn sẽ chẳng bao giờ tránh được và ngờ được, phải không? đám ma này ít nước mắt hơn đám ma hồi ông ngoại, cũng dễ hiểu tại vì nước mắt đã rơi ở quê hương Đà Nẵng rồi. Nhiều khi thấy phải chăng mình là đứa cháu ngoan nhất, còn thêm vấn đề là đứa học y nữa, nên mình là đứa cháu duy nhất cạnh bà những ngày cuối đời. Đúng là học y thì không thể nào hiểu nhiều cảm giác mà người nhà bệnh nhân từng trải, cho tới khi trong cuộc đời một lần đã thật sự trải qua những chuyện đó, mới thấm. Nhiều khi thấy không hiểu sao chuyện bản thân mình hay tới những chuyện mà không tới với nhiều người khác vậy, có ai mà ngồi chờ cảnh bà ngoại mình chết không, có ai mà ngồi thấy cảnh những ông cậu chán chường một cách chán ngắt không, có ai mà trải qua cái cảnh ngồi xe cấp cứu 20 tiếng dọc miền trung bên cạnh cái xác lạnh ngắt của bà ngoại không, mình vẫn nhớ ở một ngã tư rộng lớn nào đó ở quảng ngãi giáp bình định, xung quanh ruộng lúa bát ngát và đường quốc lộ đã trải nhựa, bà mình đã thôi mạch không đập nữa.
ngày hè năm thứ năm, mình muốn quay về năm 1, mình vẫn chưa hoàn toàn sẵn tâm lí cho năm 6 một chút nào.
ngày hè năm thứ năm, nghe lòng tự dưng thấy có nhiều nỗi sợ.
Hien's world
những ngày tháng tuổi trẻ ngông cuồng.
Thứ Năm, 16 tháng 7, 2015
Thứ Năm, 18 tháng 6, 2015
Mùa hè.
Lâu lâu nhận được một con 4 tát vô mặt cho tỉnh giữa trưa nắng mùa hạ hay những cơn mưa chiều, cuộc đời thì không công bằng, chắc chắn rồi, cho nên cũng chẳng phải gì buồn khi tổ thì ngập 9 còn tổ mình rớt một nửa.
Có những giai đoạn sự im lặng bao trùm lấy tất cả, ừ thì, im lặng cũng là một cách, chúng mình càng xa nhau.
Có những giai đoạn sự im lặng bao trùm lấy tất cả, ừ thì, im lặng cũng là một cách, chúng mình càng xa nhau.
Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2015
những ngày lâm sàng cuối năm 5.
Đang giữa những ngày tháng 5 nóng kinh khủng, lâu lâu cũng tự hỏi sao cứ mỗi năm, cảm giác năm nay lại nóng hơn năm ngoái, năm ngoái đã nóng hơn năm ngoái nữa. Thời gian công nhận trôi qua rất lẹ, chưa gì loay hoay chút xíu mà đã đang đi môn lâm sàng cuối cùng của năm 5 rồi. Bản thân chưa chuẩn bị sẵn sàng cho những áp lực sóng gió của năm cuối, thiệt, nhiều khi cũng thấy freaky out dễ sợ mỗi lần nghĩ tới, nhưng mà chuyện gì tới thì nó cũng phải tới thôi. Cũng khá thích mỗi lần áp lực tới nhiều, cảm giác bận rộn khủng khiếp như vậy sẽ khỏi phải nghĩ này nghĩ nọ, mặc dù mỗi lần đang trong đỉnh điểm của áp lực stress mà thèm muốn sự rảnh rang, mà áp lực tới ào ào vậy là cảm giác thời gian trôi qua quá lẹ. Chưa gì mình đã giải quyết xong cái môn giải phẫu 2 gớm ghiếc từ hồi năm 1, tính ra học cũng dễ thiệt, mỗi lần như vậy mình lại cảm giác tại sao năm nhất lại bê tha như vậy. Bạn bè kêu dạo này điểm cao ghê, ờ thì cũng đang cố gắng đủ điều kiện để được thi nội trú. Mình cũng chả biết tương lai trôi về đâu thiệt, nhưng mà, cứ để bản thân cố gắng hết sức có thể để rồi mình sẽ không phải hối hận điều gì như lâu lâu mình nghĩ về mấy năm rồi mình cũng chưa cố gắng thật sự lắm. Mấy nay lâu lâu ông sư phụ vô nói ráng mà đậu nội trú đi nha cha nội, làm thấy cũng áp lực à nha.
Cảm giác thấy cũng nhiều cái bất công, thiệt, nhất là chuyện mình rơi vào tổ 5, ừ thì so với 35 tổ còn lại mình vẫn thấy mình có duyên khi rơi vào tổ 5 nhất, vẫn thấy nó vui một cách khá kì lạ, nhưng mà tổ 5 này đi toàn mấy bệnh viện gớm gớm học hành thì kiến thức quá trời, dạy nhiều, trực cũng khổ mà điểm thì lẹt đẹt, tất nhiên nếu so với những tổ khác điểm cao thì bù lại tụi nó không được học nhiều. Phải chăng có nhiều cái giá phải trả hả ta. Có được bán than không, khi mà đã tới tận cuối năm 5 rồi, đâu phải là tụi năm 1 năm 2 còn bỡ ngỡ mà than, mặc dù lên những năm trên thấy tụi nó hả, ăn rồi học bài không mà cũng than, đã phải đi lâm sàng trực này nọ đâu, vớ vẩn.
Hồi chiều thứ bảy rồi mới thi ngoại thần kinh, sai tè lè rầu hết sức, sau đó tối thứ bảy đi trực, bệnh vô cũng ít ít nhưng ngủ được chút chút nên cả ngày chủ nhật về ngủ tới lúc mặt trời gần lặn luôn. Bố mẹ tung tăng đi với vợ chồng bà Thảo đi aeon mall chơi rồi, riết cảm giác thấy mình cũng được cưng chiều ghê, trước khi đi chơi còn lo cho chuyện ăn uống này nọ của mình nữa. ờ mà dạo này mình ăn uống quái đản thiệt, nếu so với 2 tháng trước thì mình đã giảm tới gần 5kg lận, haha, lâu lâu làm một phát giảm hay ghê. Nãy mình mới nấu 1 nồi canh trứng và heo quay xào cải chua, lát ăn xong sẽ học bài Tư tưởng. Thứ hai mình lại trực ( trời ơi ăn rồi trực quài huhu), rồi thứ 3 trưa về, nếu hoạ chăng bốc trúng phiếu đi học trên giảng đường thì chiều thứ 3 phải qua trường học , rồi thứ 4 chiều thi lí thuyết ngoai nhi, rồi thứ 5 trình chuyên đề và trực tiếp, thứ 6 thi lâm sàng chấn thương chỉnh hình với chiều thi tư tưởng, rồi tối thứ 7 trực. Trời ơi tuần lễ sóng gió nhĩ ...
trời mưa rồi, làm sao áo khoác mới giặt khô đây?
Cảm giác thấy cũng nhiều cái bất công, thiệt, nhất là chuyện mình rơi vào tổ 5, ừ thì so với 35 tổ còn lại mình vẫn thấy mình có duyên khi rơi vào tổ 5 nhất, vẫn thấy nó vui một cách khá kì lạ, nhưng mà tổ 5 này đi toàn mấy bệnh viện gớm gớm học hành thì kiến thức quá trời, dạy nhiều, trực cũng khổ mà điểm thì lẹt đẹt, tất nhiên nếu so với những tổ khác điểm cao thì bù lại tụi nó không được học nhiều. Phải chăng có nhiều cái giá phải trả hả ta. Có được bán than không, khi mà đã tới tận cuối năm 5 rồi, đâu phải là tụi năm 1 năm 2 còn bỡ ngỡ mà than, mặc dù lên những năm trên thấy tụi nó hả, ăn rồi học bài không mà cũng than, đã phải đi lâm sàng trực này nọ đâu, vớ vẩn.
Hồi chiều thứ bảy rồi mới thi ngoại thần kinh, sai tè lè rầu hết sức, sau đó tối thứ bảy đi trực, bệnh vô cũng ít ít nhưng ngủ được chút chút nên cả ngày chủ nhật về ngủ tới lúc mặt trời gần lặn luôn. Bố mẹ tung tăng đi với vợ chồng bà Thảo đi aeon mall chơi rồi, riết cảm giác thấy mình cũng được cưng chiều ghê, trước khi đi chơi còn lo cho chuyện ăn uống này nọ của mình nữa. ờ mà dạo này mình ăn uống quái đản thiệt, nếu so với 2 tháng trước thì mình đã giảm tới gần 5kg lận, haha, lâu lâu làm một phát giảm hay ghê. Nãy mình mới nấu 1 nồi canh trứng và heo quay xào cải chua, lát ăn xong sẽ học bài Tư tưởng. Thứ hai mình lại trực ( trời ơi ăn rồi trực quài huhu), rồi thứ 3 trưa về, nếu hoạ chăng bốc trúng phiếu đi học trên giảng đường thì chiều thứ 3 phải qua trường học , rồi thứ 4 chiều thi lí thuyết ngoai nhi, rồi thứ 5 trình chuyên đề và trực tiếp, thứ 6 thi lâm sàng chấn thương chỉnh hình với chiều thi tư tưởng, rồi tối thứ 7 trực. Trời ơi tuần lễ sóng gió nhĩ ...
trời mưa rồi, làm sao áo khoác mới giặt khô đây?
Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2015
lâu lâu mới trực đêm lại, tối qua khám được vài ca, cảm thấy việc đi ngoại thêm đó giờ có vẻ giúp ích khi khám một case nghĩ rằng bụng không nghĩ tới viêm ruột thừa. người hơi đuối sức, thi cử nhiều quá làm mình thấy hơi stress mặc dù nói thiệt, những lúc bận rộn như vậy mình cảm thấy thời gian trôi qua nhanh và mình chả phải bận tâm những vấn đề gì khác cả.
đứa nào cũng có những câu chuyện riêng, những nỗi niềm riêng, nhưng thứ để bản thân mỗi đứa phải bận tâm riêng. chúng ta im lặng với nhau, không có nghĩa im lặng mãi mãi.
đứa nào cũng có những câu chuyện riêng, những nỗi niềm riêng, nhưng thứ để bản thân mỗi đứa phải bận tâm riêng. chúng ta im lặng với nhau, không có nghĩa im lặng mãi mãi.
Thứ Hai, 13 tháng 4, 2015
Sài Gòn những chiều mưa.
Thật là lạ, mới vào tháng tư hơn hai tuần, mà trời sài gòn đã mưa từng cơn xám xịt. Hồi chiều vừa học về tới nhà, là trời chợt đổ mưa, cũng hên ghê. Mùa này chưa phải là mùa mưa, chắc rồi, vậy mà không hiểu sao facebook như chốn cảm xúc ngập tràn stt nói về mưa. Mới tắm xong, gội đầu với mái tóc loe hoe vì hồi chiều có tập blogilates, sữa tắm Dove cũng thơm thơm, thời tiết khá mát mẻ, đang nghe Breathe của Tarralyn Ramsey. Whatsapp nhắn cho đám bạn thì như bặt vô âm tín cả đám.
Hồi sáng, ngủ ngon với những giấc mơ hình như cũng đẹp, mở mắt ra vì nắng chíu vô mặt mà phát hoảng vì đã 6h30. Lật đật thay đồ gom balo rồi phóng xe lên bệnh viện nhi đồng 2, lâu rồi mới phóng xe ào ào kiểu vậy. Ngộ ha, nếu những đứa khác giờ này dậy tụi nó sẽ còn là sớm, nhà xa quá cũng có kiểu khổ của nhà xa quá. Điểm danh sinh hoạt xong cả tổ trợn mắt hỏi sao mày đi đánh răng vậy, thì tại dậy trễ không kịp nên lên bv đánh răng bù chứ sao. Đã vậy đang ngồi thấy tự dưng ip trào nắp màn hình ra, thằng bạn kêu pin mày chai tới nỗi nó phồng lên luôn kìa, thế là đi thay hết 600k... Không lẽ do bữa giờ tính lên 6plus nên nó hận nó bung trào hả.
Trưa đi uống nước cả tổ, còn khoảng 2 tháng là hết năm 5, vậy mà sao cứ ngồi bàn những vấn đề năm 6, có lẽ chưa chi áp lực năm cuối đã làm đứa nào cũng thấy lo. Hồi bữa mới lẻn vô được group của mấy ông bà đang y6, gọi là lẻn vậy thôi chứ phải được cho phép mới được vô đó, vô đọc cmt này nọ trực này nọ rồi cả thi này nọ làm ớn ớn về những áp lực. Nhưng thôi, cứ cố gắng cho trọn năm 5 cái đã. Tuần này hả, đi ngoại nhi bên nhi đồng 1 làm bệnh án đi trực tùm lum cũng áp lực, rồi thứ 7 thi môn y tế quốc gia gì đó slide toàn mấy con số phần trăm, trên xấp đề năm ngoái còn có dòng chữ "kinh nghiệm của 1 bạn thi lại : đề thi mới đổi hoàn toàn so với năm cũ, nhưng lần 2 lại giống y chang lần 1", mấy anh chị cũng tâm huyết ghê, rồi tuần sau hả, thi lí thuyết môn da liễu sơ sơ có 24 bài học à...
thôi đi học mấy bài da liễu cái đã, rồi ráng ngủ sớm kẻo mai lại bị hoảng sợ do dậy trễ.
Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2015
Sài gòn vào mùa nóng và tui hai mươi tuổi.
Ngày hôm nay khá là nóng, phải nói thật ra là nóng khủng khiếp, như chỉ muốn ban ngày trôi qua lẹ lẹ để ban đêm mát mẻ xuống lẹ. Loay hoay cả ngày thứ bảy mới học xong có một bài nhiễm. Hôm nay em gái tui đã hết teen, nó trai cua rần rần như hot girl vậy đó, và vẫn còn ngây thơ lắm khi đem mấy câu chuyện đó về nhà kể cho mẹ và tui nghe. Trong khi tui, số người tính trên ngón tay tui có thể nảy sinh tình cảm lúc này là 0 haha. Lạ ha, tại xaoooo?
Thiệt ra dạo này tui hay muốn ở một mình, một phần vì do những kì thi tui không muốn gặp ai hết, mà một phần vì dạo này tui khá là moody. Có lẽ trong một năm 365 ngày, sẽ có vài lúc tui bị như vậy, và mỗi lúc bị như vậy tui nghĩ tui nên trốn tránh mọi người một tí để tui khỏi phải quạo với ai.
okay tui lâu lâu vẫn thấy mình hơi nhớ him, tui biết khi tui nói cái này ra mọi người sẽ kêu tui bị điên, hãy tỉnh lại đi. nhưng tui lúc bước qua hai mươi hai tuổi, tưởng mình đã thoát kiếp ế, hạnh phúc trong tình yêu đã vụt một cái tất cả biến mất, tui chưa thể bình thường lại hoàn toàn được. tui không nói là tui còn tình cảm với him, tui chỉ thấy lòng mình hơi nhớ lại những lúc tụi tui còn yêu nhao. đôi khi vậy thôi. tui hay tự nhủ những lúc đó là chuyện đã qua rồi, hay để nó qua để người khác còn tới.
- tương lai : chưa biết sẽ tới đâu.
- người yêu hiện tại : 0
- người rung động hiện tại : 0
- người có thể làm tui rung động hiện tại : 0.
- số kg đã giảm : so với hồi Tết thì chắc là 3 kg.
- số vòng eo đã giảm : 6cm.
- số vòng đùi đã giảm : 5cm b-)
- số ngày tập blogilates: 23 .
- sô kì thi còn tới hè : 17 ( má ơi).
ê, trôi chậm tí đi, tui chưa muốn làm sinh viên năm cuối tí nào !
Thiệt ra dạo này tui hay muốn ở một mình, một phần vì do những kì thi tui không muốn gặp ai hết, mà một phần vì dạo này tui khá là moody. Có lẽ trong một năm 365 ngày, sẽ có vài lúc tui bị như vậy, và mỗi lúc bị như vậy tui nghĩ tui nên trốn tránh mọi người một tí để tui khỏi phải quạo với ai.
okay tui lâu lâu vẫn thấy mình hơi nhớ him, tui biết khi tui nói cái này ra mọi người sẽ kêu tui bị điên, hãy tỉnh lại đi. nhưng tui lúc bước qua hai mươi hai tuổi, tưởng mình đã thoát kiếp ế, hạnh phúc trong tình yêu đã vụt một cái tất cả biến mất, tui chưa thể bình thường lại hoàn toàn được. tui không nói là tui còn tình cảm với him, tui chỉ thấy lòng mình hơi nhớ lại những lúc tụi tui còn yêu nhao. đôi khi vậy thôi. tui hay tự nhủ những lúc đó là chuyện đã qua rồi, hay để nó qua để người khác còn tới.
- tương lai : chưa biết sẽ tới đâu.
- người yêu hiện tại : 0
- người rung động hiện tại : 0
- người có thể làm tui rung động hiện tại : 0.
- số kg đã giảm : so với hồi Tết thì chắc là 3 kg.
- số vòng eo đã giảm : 6cm.
- số vòng đùi đã giảm : 5cm b-)
- số ngày tập blogilates: 23 .
- sô kì thi còn tới hè : 17 ( má ơi).
ê, trôi chậm tí đi, tui chưa muốn làm sinh viên năm cuối tí nào !
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
