Thứ Năm, 5 tháng 2, 2015

Tết rồi kìa.

Tết tới cận kề quá rồi kìa, còn đêm nay nữa thôi, mai vô thi 30 phút rồi biết rằng Tết đã về rồi đó. Bài vở còn chưa học, mặc dù học có 3 bài thôi à. Bữa giờ lâu lâu vẫn cảm giác thấy mệt tim về chuyện tình cảm. Nếu muốn mở một cách cửa khác, nên biết chắc rằng cánh cửa cũ đã đóng kín. Đừng lâu lâu lại hé mở nhìn vào. Hơi kì cục nhưng buổi chiều nay trong giấc ngủ trưa kéo dài 3 tiếng đồng hồ mình lại mơ thấy người đó, thấy mình đang nhắn tin gì đó rất nhiều và đang cười vui vẻ. Cũng ngộ ha, đã qua rồi, thì để nó qua đi, sao lâu lâu cứ lại như có một cú vậy nè. Mai nữa thôi là lại bái bai bệnh viện chợ rẫy, bữa giờ chưa phải vô tình đụng mặt nhau trong bệnh viện là mừng lắm rồi. mà mình cũng mong người đó hai tháng nữa đi du học thiệt đi, chả biết, mặc dù có ở việt nam thì cũng sẽ gặp nhau đâu, nhưng mà hãy đi đi, để mình sắp xếp lại mọi thứ quanh mình cái đã. Còn cái hẹn 6 năm trời với bạn mét tám, từ từ tính.

đi lâm sàng tai mũi họng khá nhàn, lên bảy rưỡi điểm danh kí tên, xong sàng qua sàng lại ngoài buồng bệnh, lâu lắc rồi mới đi hỏi bệnh đó, bệnh nhân hiền, giảng viên và bác sĩ bệnh viện cũng nhiệt tình quá trời, đúng là phong cách của chuyên khoa lẻ có khác. giống chiều hôm qua đi học lí thuyết da liễu sau khi thi skill tai mũi họng xong, vô thầy vui tính dạy một lèo 5 bài làm hết hồn.

tết này được nghỉ tới 3 tuần, sắp được đi phú yên rồi, cứ thấy đi du lịch là vui à. 
thôi đi học bài tai mũi họng cái nha.
các bạn đang làm gì? ngày hôm nay của các bạn vui không?
chúc ngủ ngon.

Thứ Ba, 20 tháng 1, 2015

Trà đen thơm thơm.

viết vội cho những ngày tuổi hai mươi hai. hồi mới sang tuổi hai hai, hạnh phúc cười toét miệng với cái nắm tay và tình yêu đầu đời. nghĩ trong đầu rằng tuổi này tuyệt ghê, điều kì diệu chờ đợi ở tuổi hai mươi đã xuất hiện. đâu có ngờ rằng cái cảm giác hạnh phúc đó nó như một cơn gió thoảng qua thôi đâu, để rồi mới hai mươi hai và bốn tháng thấy mình cũng hơi hơi bế. gọi là hơi hơi thôi, chứ mình không muốn than như những đứa bạn thân than bữa giờ. thì mới ra đời, đâu thể đùng một phát mà mọi thứ như mình mong muốn được phải không, tuổi trẻ mà, phải chịu đựng nhiều thử thách mới là tuổi trẻ. thời gian của cuộc đời chúng mình, sẽ có những lúc đưa ra những quyết định mà thật chất cũng chả ai biết nó là quyết định đúng đắn hay là quyết định sai nữa. 

khôi đang vi vu với đào ở miền đất đầy hứa hẹn và lãng mạn mà chắc cặp đôi nào cũng muốn một lần trong đời cùng nhau nắm tay vi vu tới, mặc dù công việc của nó áp lực như đập vào mặt, dạo này nó mập ghê, mặt như tảng thịt nhiều lông tóc, chạy xe máy như đạp xe đạp tới nỗi ngồi sau mà cứ muốn thôi xuống để chở cho lẹ cha nội. tỉ ku thì vẫn đang trôi dạt ở đảo vật lộn với tư tưởng nghỉ việc, đi dạy ở yola rồi ghé trị mụn sát bên trường, và chỉ mong chờ tới tháng tư thần thánh với người yêu cao 2 mét, ít ra cũng có mục đích và tình yêu để phấn đấu, nghĩ đơn giản là bỏ trốn khỏi việt nam qua mĩ cưới 2 mét luôn đi, hay kêu 2 mét về việt nam làm việc rồi mua nhà ở thảo điền đẹp lung linh đi, nhưng mà chắc đời không đơn giản như những gì mình suy nghĩ đúng không, nói gì chứ vẫn ủng hộ mọi quyết định, nếu bản thân thấy mình nên làm vậy. con Hà thì biến mất khó hiểu, chắc nó bận học tiếng nhật lúc 4h sáng, rồi rảnh rỗi đi spa và shopping ở mấy tiệm mắc mắc, như đùng một cái, cô bé mặt mụn ngày nào đã như những cô gái văn phòng mà mình hay đọc trên báo 2 đẹp, không phải không tốt nhưng mà nhiều khi cảm giác hơi xa cách, trong khi mình vẫn là cô bé mặt bự bơi giữa mùa thi. thằng đại thì nó than như nó là đứa bế nhất trong đám, trong khi nó đang rảnh rỗi nhất với việc ăn ức gà mỗi ngày và tập tạ để rồi nhìn như con trâu vàng seagame việt nam phiên bản lỗi, mà người cũng kì lạ, mua cái ip 6+ chi để rồi xài như cục đập đá vậy trời. ở nước mĩ xa xôi có 2 cô bạn. yến mướp thì đã như mờ nhạt ra khỏi cuộc sống của mình, cũng chẳng biết nữa, có thể vì nó sau này không về việt nam nữa, cũng có thể vì đã lâu mình không nói chuyện hay tâm sự nên như ngày càng xa cách vậy đó. còn con tró bom thì có thể nói nó đang sung sướng nhất trong đám, ngủ dậy soạn đồ ăn trưa pha cà phê sữa hay trà nóng đổ vô cái bình starbuck rồi đi học anh văn, rồi chiều về nhà ăn ngập mặt với các bạn chung nhà, ở mĩ mà tụi nó ăn như tụi nó đang ở phước bình ngày nào chứ không phải ở đất nước tuyết đang rơi và cách xa việt nam nửa vòng trái đất, nó bây giờ được tính như chưa bắt đầu vào con đường tương lai, mặc dù cái bằng hoa sen nó đang quăng ở nhà, sướng ha, nhiều khi mình cũng muốn mình được bắt đầu lại từ đầu của những năm tháng đại học vậy đó.

khoảng thời gian này, đôi khi gặp nhau khó khăn quá, chắc chúng mình đứa nào cũng bận, vậy giống như là đang cố gắng vì điều gì đó, cũng hay. lâu lâu được một buổi trưa 3 đứa quận 5 đi ăn hủ tíu phá lấu, hay một buổi chiều tối thứ sáu mình chở tỉ ku mua ổ bánh mì ba lắc và ghé tcf ngồi mặc dù tính chui vô phúc long cơ. nếu con tró bom còn ở việt nam, thì sẽ có những bữa sáng mình có thể hú nó ra ngồi ở phúc long mạc thị bưởi.

mình có ổn không? có, mình đang ổn, mặc dù nhiều khi vẫn cảm thấy vết thương lòng do tình cảm đầu đời gây ra vẫn chưa thật sự lành lắm. mình nghĩ chắc cũng đã lên mô hạt rồi, rồi thời gian nữa vết thương sẽ lên sẹo non, rồi cũng thôi là một vêt thương. nhiều khi tự dưng điện thoại vang lên bài hát hồi xưa người đó tặng, mình nằm nghe rồi nghĩ, ủa sao có khoảng thời gian vui ơi là vui, còn tấm hình chụp chung cười toét miệng với cặp răng niềng hai đứa, tới những tấm ava trên fb của người đó chưa bao giờ cười tươi như vậy, vậy mà bây giờ đã là người dưng rồi. dưng tới mức giống người vô hình với nhau. cũng lạ ghê. giống việc đã lâu rồi mình không chui vô rạp phim, hoặc do mình bận thi quá, hoặc do mình sợ cảm giác quen thuộc sẽ lại tới. hôm qua đọc lại hồi hai mươi, thấy hồi đó có vẻ điên điên vì mấy chuyện tình cảm, bây giờ thì không chắc là không điên, nhưng ít ra mình thấy mình trưởng thành lên được chút chút so với hồi đó. biết đâu khi mối tình tiếp theo xuất hiện, nhìn lại, mình sẽ thấy bây giờ mình điên ghê, nhưng mà kệ, tuổi trẻ làm mấy chuyện điên điên là điều có thể chấp nhận mà. 

đúng thật những ngày thi điên cuồng, mình thấy mình lao vô học bài, đánh đề rồi lại học bài như vậy làm mình thấy đỡ đỡ cảm giác thiệt. mặc dù mới có điểm 2 môn, cũng không thấp, cũng chẳng cao, nhiều khi không dám tham vọng mong điểm cao, nhưng mà vẫn muốn cố gắng hêt sức để hoàn thành mục tiêu đề ra. dạo này mình có đứa ban, tham vọng muốn đạt 9,, mình gọi đúng là tham vọng, nhưng mà vậy cũng tốt, nhiều khi tham vọng sẽ giúp con người ta tiến lên phía trước.

sáng thứ tư giữa tuần, ngồi hít hà li trà đen thơm phức, mình học xquang phổi đây.
hôm nay đã là ngày thứ 3 ăn low carb và có vẻ đang tiến triển tốt, mặc dù mình thèm bánh tráng trộn và trà sữa dã man. à, mặt mình có cục mụn.

Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2015

cung đường vàng nắng

những ngày sắp tới mình chỉ muốn mọi thứ theo quỹ đạo của nó, trở nên bình yên một chút. để vì mục tiêu trước mắt, mình sẽ cố gắng. : )

Thứ Ba, 30 tháng 12, 2014

cảm thấy hơi bế tắc.

hôm nay đã là ngày thứ 3 cuối cùng của năm 2014, thời gian trôi quá lẹ, còn ngày mai nữa thôi là lại một năm đã trôi qua, năm mới lại tới.

mình không dám tự nhận là dạo này mình thấy ổn. thiệt ra dạo này cảm thấy cuộc đời tuổi này nghe hơi bế tắc. bế tắc những buổi chiều ngồi trong thư viện học bài thi ngột ngạt quá bỏ ra hàng lang lầu 3 ngồi nghe chơi vơi khi nắng tắt rồi lại chui vô trong thư viện, cho tới những buổi chiều ngồi một mình ở phúc long mạc thị bưởi quen thuộc với li trà đào không đường không syrupt ngắm đường phố qua lại.

người đó. vẫn ổn. mình. vẫn ổn. nói theo một nghĩa nào đó. cả hai vẫn ổn. mình chắc chắn là, thời gian trôi qua làm mọi chuyện sẽ trôi vào quên lãng thôi, cảm xúc vốn dĩ sẽ vậy. bây giờ, đã thôi có chút gì liên lạc với nhau, chắc hai bên cũng xoá số điện thoại nhau cả rồi. mình có việc làm của mình, người đó cũng có việc làm của mình. vốn dĩ, người đó vẫn không đủ can đảm và chính chắn mà nói câu chia tay ra với mình, nhưng không sao, vì mình là người quyết định cho tình đầu dừng lai đúng thời điểm. trong chuyện tình yêu, không biết đâu là thời điểm phù hợp, cũng không biết rằng là đúng hay là sai, là yêu hay là chưa yêu. những câu trả lời cũng chẳng xuất hiện và thật chất là cũng chẳng cần thiết. nhiều khi nghĩ lại, có lẽ người đó đã có ý muốn quay lại thiệt khi up bài hát đó, khi nhắn cho mình vài tin đó, mình cũng đã có ý muốn quay lại thiệt khi trong đầu đã tưởng tượng ra làm hoà rồi hai đứa có thể vui vẻ đi trong mùa noel cạnh nhau, nhưng rồi cũng là có ý thôi, chứ cũng chẳng thành sự thật. mình biết, người ngoài, kẻ nói người đó chả yêu thương gì mình, người lại nói từ đầu đã không hợp nhau rồi thì thôi chấm dứt đi, người khác thì nói mình yêu ổng chỉ có khổ thôi blabla. uh thì mình không phủ nhận, mình cũng không hẳn là bên người mình yêu, mà mình là người trong cuộc mình hiểu tình cảm của người đó, hiểu tính tình người đó, mình đã nghĩ mình có thể thay đổi được chút nào đó nhưng mình không đủ kiên nhẫn và khả năng, nên mình quyết định dừng lại. mình biết, cái kiểu lao đầu vào mổ đêm trực vậy là một phần ổng muốn quên mau chuyện với mình. cũng tốt, mình thì lao đầu vào những mùa thi cũng mau quên thôi. 

tuần này giao năm, rảnh rang cho phép bản thân nhìn nhận những vấn đề đã và đang trải qua, tuần sau, tuần nào cũng thi, thi dồn dập có tuần 2 môn, mình còn phải thi trả nợ nữa. tự nhủ bản thân phải cố gắng lên. vì mục tiêu phía trước.

gió thổi vào cửa sổ nghe lạnh ngắt, thôi đi đọc bài mai đi lâm sàng.

Thứ Ba, 9 tháng 12, 2014

gì vậy, tại sao lúc tui đang bình thường được cảm xúc thì a lại xuất hiện với những tin nhắn gây tổn thương tui vậy?

Thứ Ba, 2 tháng 12, 2014

viết cho mối tình đầu tiên.

Cảm xúc. Đó là luôn là thứ mà mình thấy sợ hãi và nghĩ nó ghê gớm nhất. Giống như là, bỗng dưng yêu nhau, rồi đùng một cái chia tay, cảm xúc đang thăng hoa hạnh phúc bỗng rơi cái ầm vô một cái hố mà không biết đáy nó nằm chính xác ở đâu. Bữa giờ mình hay mở blog lên, tính gõ gõ nói ra hết để đối diện sự thật, nhưng lại thấy sợ hãi nên thôi. mình ổn. chỉ có cảm thấy ổn rồi mình mới nhận diện sự thật. thật ra ổn hay không chỉ có bản thân mình hiểu, không một ai khác có thể cảm nhận được cho dù là gia đình hay bạn bè thân cách mấy. 

cuối năm tư lúc đi nhi , mình bắt đầu nhắn tin với anh nhiều hơn, rồi cũng gặp gỡ nhiều hơn mà mối quan hệ là đàn anh và đàn em. rồi một mùa hè trôi qua nhanh, cũng nhiều kỉ niệm, có thể từ một lúc nào đó mình bắt đầu cảm thấy thích thôi, còn cảm giác yêu, mình cũng chẳng hề biết nó xuất hiện cái cảm xúc đó từ khi nào. hồi đi lại ngoại niệu 5b3, vẫn là cảm giác đàn anh thôi, khi mà mình nổi quạo với cái quỷ môn đó, anh đã nói phải làm sao. Rồi cho tới quán highland góc lê thánh tôn, quán bánh kem khu 3a, bean góc hàn thuyên, thậm chí cả quán bún bò trên con hẻm đối diện passio nguyễn thị minh khai, những chung cư cũ kĩ ở trung tâm thành phố. rồi mình đi bắc leo fanxipang, đó là khoảng thời gian mình có tình cảm nhưng không vấn bận bởi việc nhắn tin hay quan tâm. rồi đi về, bỗng người ta nói yêu, rồi khoảng thời gian tốt đẹp tới, tháng mười, khoảng giao giữa tuổi hai mươi mốt và hai mươi hai, ờ, chắc là khoảng thời gian tốt đẹp nhất của tình đầu. má ơi, thậm chí còn trải qua tới tuốt quận 7, những rạp chiếu phim quen, quán cháo quen thuộc, quán hủ tíu võ văn tần, cho tới tiệm Gap trên vincom. rồi tan vỡ. bữa hẹn cuối cùng tại quán id, một quán đẹp nhưng mình không thích, vì lần đầu tới lại là lần hẹn cuối cùng mà không khí thì chán ngắt và căng thẳng... thôi thì cho lần hẹn cuối cùng là ở bean hàn thuyên đi, lúc đó còn vui vẻ và không hề biết rằng đó là bữa hẹn cuối cùng.

thiệt ra tình đầu của mình. mình đặt rất nhiều câu hỏi. khởi đầu cũng kì lạ, rồi kéo dài cũng chẳng dài, và rồi kết thúc cũng kì lạ, kì lạ theo cái cách mà chính bản thân mình cũng không hề tưởng tượng ra nó sẽ như vây. chính người trong cuộc còn không ngờ, hỏi sao người ngoài cuộc ai cũng bất ngờ khi mình nói tình đầu mình vậy là qua rồi, chưa ôm lần nào, chưa nắm tay đi dạo lần nào, tất nhiên cũng chưa có nụ hôn của tình đầu. nhưng dù sao cũng có khoảng thời gian mà mình nhớ lại vẫn thấy hạnh phúc vì yêu, vì được yêu. nên dù sao đi nữa, con người tên Vàng đó vẫn là tình đầu của mình. mình chia tay không trong nước mắt, cũng chẳng trong níu kéo, mình đã nói rồi, chuyện tình của mình kì lạ, thật sự kì lạ.

nếu nói mình không quan tâm thì mình chỉ lừa dối bản thân thôi, mình vẫn còn yêu, ừ yêu nhiều, mình quan tâm nhiều khi thấy tình đầu của mình đang bị điên. mà thật ra ổng điên đó giờ rồi, chỉ có điều mình cố chấp là nghĩ rằng mình sẽ thay đổi được, nhưng mà bản chất vốn dĩ là một cái gì rất rất là khó thay đổi. mình rất muốn xuất hiện trước nhà ổng, rồi chửi cho ổng một trận, rồi tát vô mặt ổng một cái, vì cái cuộc sống điên khùng về cảm xúc của ổng, vì ổng đã làm lơ mình như thế, vì ổng chẳng hề níu kéo gì trong cuộc tình này, vì ổng không cố gắng vì chuyện tình của mình với ổng, vì ổng sống ích kỉ quá không hề quan tâm mình cảm giác như thế nào, vì nhiều thứ, và vì một thứ, đó là đã tạo cho mình cái cảm xúc quái quỷ đó, ngay giữa mùa thi.

Mẹ kiếp.

cái cảm xúc quái quỷ đó, nó thật sự đáng sợ, đáng sợ về mọi mặt. đó giờ mình thích nhiều người, say nắng cũng nhiều người, nhưng mà cái cảm xúc giống như tim bị vỡ đó là lần đầu. tới nỗi chính cái cảm xúc đó làm mình rơi vô trạng thái bị đơ. cái trạng thái mà trong y học đó nó còn ghê hơn cả trạng thái buồn, là trơ ra đó, là đầu óc trống rỗng. thà mình buồn mình khóc như hồi hè có vài đợt đi, mình sẽ thấy nhẹ nhõm hơn, còn đằng này, mình bị trơ ra đó, không khóc, lâu lâu như bị stroke, mà mình hiểu rõ về stroke hơn chứ vì mình đang đi nội thần kinh cơ mà. cái cảm xúc quái quỷ đó là mình không thể nào học hành tập trung được, và mình thấy vớ vẩn cái chuyện đó, thậm chí mình bị ám ảnh mỗi khi ngủ dậy.

nhưng thôi, tình đầu đã nằm ở quá khứ. cảm xúc quái quỷ đó cũng làm mình quen rồi, con người là vậy, có khả năng thích nghi hơn bản thân tưởng nhiều. dạo này đôi khi thấy lòng nghe cô đơn, như chiều nay chẳng hạn, nhưng mình tự nhủ rồi mọi chuyện sẽ lại quay trở về guồng quay của nó, sẽ ổn thôi.

đây sẽ là lần cuối mình viết về người đó. giờ hả, lao đầu về mục tiêu trước mắt thôi, để tình đầu trôi về sau lưng.

vậy nha.

hết thật rồi sao?
tôi thấy cô đơn, cô đơn những ngày đầu tiên của tháng cuối cùng của năm 2014. trời đang mưa lắt nhắt ngoài cửa sổ. tôi biết, rồi vài tuần nữa, vài tháng nữa, tôi sẽ nhìn lại và thấy đã qua đi. nhưng mà, bây giờ, cái cảm giác cô đơn đó thật sự đáng sợ.