Thứ Năm, 26 tháng 6, 2014

keep calm and pass finals.

Còn đếm số ngày nữa là sẽ kết thúc năm tư, mùa hè sẽ rạng rỡ đầy nắng mai mở ra. Sự thật là trong những ngày đếm đó còn quá trời kì thi, mới thi trại huyết học sáng hôm qua, chiều thứ ba thi y đức, chiều thứ tư thi hô hấp, rồi thứ năm là ngày cực kì quan trọng thi final nhi, rồi thứ 7 thi ung bướu. Bây giờ mới cảm giác học ở cái trường y nó tàn phá nhan sắc một cách khủng khiếp, đỡ được một cái bây giờ cũng giống như quen guồng thi nên đỡ hơn hồi năm nhất. Một ngày mở ra sáng đi bệnh viện, chiều đi học bài, rồi về nhà ăn tối tắm rửa, rồi lại vật vờ học bài. Có mấy hôm trình bệnh án tới 12h30 mới ra, cảm tưởng như bao sức lực không còn một gram nào. Đối với đứa mê ngủ như mình thì khoảng thời gian này phải công nhận là thật sự khủng hoảng, khủng hoảng tới mức có những tối mệt mỏi muốn đi ngủ sớm nhưng nằm vật vờ nhắm mắt quài không ngủ được cũng ngồi dậy chui vô ổ học. Phải công nhận mùa thi phòng mình như một cái ổ, đúng nghĩa một cái ổ. Nhưng rồi cứ cố gắng thì sẽ tới thôi, lúc nào cũng tự nhủ như vậy hết.

Hôm qua tới giờ gắng hàm vô răng công nhận nghe đau một cách khủng khiếp. Mô má và mô ở môi bị phù nề, niêm mạc sung huyết, và chuẩn bị vài ngày nữa sẽ lở loét tùm lum. Viết nghe y khoa quá, nói toẹt ra là nó đang sưng như mới đi bơm môi về vậy đó. Cảm giác muốn quạo quọ luôn, mặc dù xung quanh mấy đứa bạn cũng đang quạo quọ một cách như thế giới tự dưng toàn mấy người quạo. Ăn cháo rồi uống efferagant cho bớt đau, mình gọi thời gian này là giai đoạn suy dinh dưỡng, mặc dù sẽ không bao giờ mình bị suy dinh dưỡng.

Anh buồn vì chuyện tình cũ đã qua, nói thiệt em cũng không biết làm sao cho anh thấy bớt buồn vì mối tình đó cả.

Thứ Năm, 12 tháng 6, 2014

tháng sau nghe lòng rung rinh.

Bỗng dưng một ngày ngủ dậy, cảm giác như thích một ai đó lại bỗng nhiên xuất hiện. Trái đất thật tròn, cuối cùng cũng không ngờ lại cảm giác thích một người mà chưa bao giờ sẽ nghĩ rằng sẽ thích. Cảm giác rằng bạn chờ tin nhắn mỗi ngày, chờ lúc thấy read rồi mà chưa thấy dấu đang typing, cảm giác vui vui khi đang ngồi học thấy tin nhắn tới. Hay cảm giác rằng chiều mới thi ra đã gặp nhau. Thiệt, cũng không ngờ bỗng dưng nghe lòng rung rinh nhung nhớ nụ cười đó. Cũng chẳng biết đó có phải tình cảm thiệt không nhưng thấy lòng rung rinh thì thấy rung rinh vậy thôi. Chuyện gì tới cũng được, bây giờ không còn là tuổi để mộng mơ những thứ lãng mạn như hồi năm nhất năm hai nữa rồi. Tháng sáu, mùa mưa tới, trời ngập chòi bay, hoá ra người đó bỗng dưng cũng xuất hiện ở entry trước. Mùa này ai cũng bận rộn thiệt. Chỉ mong mau mau qua những kì thi thật tốt rồi nghỉ hè, khi đó sẽ được làm những điều mình thích.


Thứ Hai, 19 tháng 5, 2014

mùa chòi bay

Rồi mọi thứ sẽ khác, phải không? Tự dưng bây giờ trong lúc bạn bè chỉ học có một môn kinh khủng để tránh người đó cho rớt thì mình lại phải vừa học cái môn đó vừa phải cày lưng ra với cuốn sách dày như cuốn từ điển oxford vậy đó. Sáng nay cứ đinh ninh là mai mới đi phòng người ấy, tung tăng từ từ vô, ai dè vô tới trại bạn bè hoảng hốt kiếm mình làm mình đau tim làm hồ sơ lẹ lẹ, cũng hên người ấy vô trễ hơn bình thường. Nhưng mà nói vậy chứ mình cũng chẳng sợ gì người ấy, đi học người ta nghiêm mà ngoài đời người ta khac sao. Giống nhân vật vàng ngày nào đi ngoại còn thấy sợ sợ, mà có ai ngờ còn có bữa đi học bài chung với nhau 2 người đâu, chắc những nhân vật y3 y6 bây giờ sẽ nhìn mình mà hỏi ủa sao nó có thể chơi thân với ông nội trú tên vàng vậy. Học bài từ 12h tới giờ tự dưng giống  học mới có chút xíu mà đầu óc bỗng dưng bão hoà, bây giờ làm sao để đun nóng lên cho dung dịch hết bão hoà mà có thể cho thêm chất tan vào để ứng với độ tan mới đây ta. Tuổi trẻ hay mắc những sai lầm, mà bây giờ dù có hỏi câu hỏi ủa sao hồi năm nhất sao mình không học hành gì vậy thì bây giờ cũng chẳng có ích lợi gì cả. qua tuần này thôi, mình sẽ lại thấy nhẹ nhàng à.

Thứ Tư, 14 tháng 5, 2014

thế giới bỗng đảo điên.

bỗng một cái đùng, thế giới xung quanh bỗng như trở nên điên loạn vô trật tự một cách khó hiểu. từ lũ trung quốc tới dân việt nam kém hiểu biết. tới chuyện nhà cũng điên loạn một cách kì cục.
hôm nay mình khóc, bà khóc, bố mẹ buồn, ông cậu chó đẻ thì hả hê một cách chó đẻ. đó là kiểu con người mà nói như bà mình là khi chết lấy xe lam kéo đi cũng chả ai thương. đó giờ chưa bao giờ nghĩ ổng sẽ khốn nạn như ngày hôm nay, rất rất là bất ngờ. 
sống vậy hỏi sao mà vợ không bỏ, con gái thì không nhận cha từ hồi sinh ra, gia đình vợ thì khinh bỉ cô lập tới nỗi bị đuổi ra khỏi nhà vợ trên sài gòn. kí đơn li dị thì miếng đất của vợ chồng để cho đứa con gái sau này ổng cũng bán rồi tiêu sạch tiền. tiêu thì cũng tiêu cho gái gú ăn nhậu chứ có làm cái gì được đâu. nhưng đó là chuyện cá nhân ổng. những ngày đẹp trời bỗng ổng chui về nhà ông bà ngoại mình ở vài đêm, rồi đẹp trời ổng tự lấy đâu ra chứng minh nhân dân photo của mình đem ra viettel lắp mạng mà không nói mình một tiếng, rồi đẹp trời, ổng bắt đầu mua một cái tủ quần áo quăng trên lầu chỗ phòng bà ngoại ngủ, rồi đẹp trời ổng đòi mẹ mình sang tên miếng đất mà hồi xưa ông ngoại góp tiền với bố mình mua, một cách không giấy tờ thì trước lúc mất ông cũng nói cho mình miếng đó, cũng nói là cho hẳn mình cái phòng đó. rồi ổng trở mặt, nhăn nhó với nhà mình, cứ gặp mẹ thì hậm hực đòi đưa giấy tờ đất sang tên, rồi ổng quay qua chó đẻ với mình. hồi còn chào hỏi ổng thì mặt ổng như cục cứt, tối nào 8h chưa kịp về ổng đều khoá trong hết các cửa, kêu mở cửa thì chửi một cách khó chịu, trong khi trước giờ hôm nào mình trực thì mình nói bà mình không về, còn lại các ngày mình đều về nhà. rồi tối qua lúc kêu mở cửa ổng kéo cửa xong bỏ vô phòng, nói vọng ra đòi đuổi mình ra khỏi nhà. 
rồi chiều nay dọn đồ về phòng chị ở, lúc dọn đồ bà ngoại nói cứ ở đi, nhưng thiệt sự từ qua tới giờ mình rất thấy hoảng sợ trong lòng. lúc đó mình khóc, bà ngoại thì la hét, có ai ngờ ổng ở phòng kế bên nhìn con em mình rồi cười kiểu hả hê rồi xua tay kiểu cút đi trước mặt nó. rồi bà rưng rưng khóc, nhưng thiệt sự bây giờ mình không dám ở.
rồi về nhà, bật khóc vì thương bà ngoại, nhưng sống áp lực từ con người đó mình rất là thấy hoảng hốt. rồi trời mưa to, hay là ông ngoại ở trên cao cũng đang bất mãn dùm con và bà? rồi lại những cuộc nói chuyện đầm đìa nước mắt. 

hôm nay rơi nước mắt nhiều vì tức, vì thương bà. chỉ muốn ổng biến mất và cuộc sống lại yên ổn. 

tuổi thơ mình ở ngay tại đây, ông ngoại đã mất còn mình bà ngoại. nếu một ngày nào đó lúc bà mình đi xa, chắc chiến tranh tranh giành gia tài sẽ bùng nổ. khi mình biết, mình ở một phòng tại nhà ông bà thì hai ông cậu đều tỏ ra khó chịu. mình chưa bao giờ nghĩ là sẽ muốn nhà ông bà, chỉ đang nghĩ là một lúc nào đó, mình và cả nhà sẽ hoàn toàn kiếm một nơi ở mới. 

tuổi thơ sẽ là quá khứ, quá khứ đẹp trừ những con người chó đẻ.


Thứ Tư, 7 tháng 5, 2014

crush on

Dạo này có cảm giác giống đang crush on người đó ghê.  Đã lâu lắm rồi mới thấy vui khi nhận được tin nhắn từ một cái tên quen thuộc nào đó. Nhưng crush on vậy thôi à.

những ngày đầu đi nhi trại tiêu hoá đã chỉ mong hè về sớm sớm. những chỉ tiêu rồi làm hồ sơ này nọ, ngồi chơi với mấy em bé mấy tháng tuổi thấy mình sao giả tạo ghê...

Thứ Bảy, 3 tháng 5, 2014

Waiting for hot summer.

thời tiết thủ đức nóng như những ngày trước đó, tự dưng nhớ lại chuyến đi biển rồi, nắng cực kì và bế không thể bế hơin nhưng vẫn vui, như qua một mùa nghỉ ngắn hạn, lại chuẩn bị bước vô một guồng quay mới. rồi hè cũng sẽ tới, nhanh thôi :).

happy birthday to bạn cũ.

Thứ Hai, 28 tháng 4, 2014

Bạn có đang theo đuổi ước mơ của chính bạn?

Hôm nay thầy Luân hỏi "các em có đang theo đuổi cho chính ước mơ của mình?". Có lác đác đứa nói có, lác đác đứa kêu em đang theo ước mơ của ba mẹ em, nghe thiệt mắc cười, ước mơ của mình không có nghĩa là ước mơ của ba mẹ, còn lại đều nói không. Nghe câu hỏi trong đầu mình đã có câu trả lời liền. Thiệt ra, không phải ai cũng có đang bản thân mỗi ngày làm điều mình ước mơ. Thầy Luân giảng viên bộ môn nhi, tức ít nhất cũng đã trải qua nội trú nhi, còn khẳng định câu trả lời là không, cứ ngủ dậy, lên bệnh viện buổi sáng, ăn trưa, rồi lại đi làm tới tối, về ngủ. Thiệt ra nếu mình là thầy, mình cũng chả thấy ước mơ gì trong những ngày tháng như thế cả. Dân ngoại đạo sẽ nói cứu người sẽ là ước mơ, đó chỉ là ý tưởng lí tưởng, mà bạn thấy ở trong phim là chủ yếu. Xin lỗi bản thân mình không có ước mơ lí tưởng cao cả cứu người, cũng chưa bao giờ ước mơ sau này sẽ cày từ bệnh viện tới phòng khám.  Bạn không dám nói trước tương lai, nghề sẽ chọn bạn, nói theo một cách nào đó, chuyện tương lai không thể nói trước được. Chuyện những người học y rất giỏi bỏ cuộc giữa đường không phải ít, bạn học không gọi là giỏi, và bạn cũng không phải là người sẽ là người lí tưởng mà mọi người quanh bạn sẽ nghĩ.

những ngày này nằm nhà nhận ra, cuộc sống càng lớn càng khắc nghiệt, vì vậy cứ sống cho bản thân là chủ yếu. Bạn sẽ không biết được người xung quanh bạn nghĩ gì về bạn, hay lúc người ta cần bạn hay bạn cần người ta sẽ ra sao. vì bạn cũng nghĩ rằng, chẳng gì là tồn tại mãi mãi cả.  cho nên từ giờ bạn sẽ chẳng phải cố gắng nhiều vì những người xung quanh bạn như trước giờ bạn cố gắng nữa. vậy đó.